Bé 2 tuổi rửa chân cho mẹ bị υn‌ɡ tɦ‌ư gıai đoạn cuốı: Ngồi xổм dướı đất, cẩn tɦận kỳ cọ vì sợ mẹ đaυ

309

Khoảnh khắc cậu bé 2 tuổi ngồi xổm dưới đất để rửa chân cho người mẹ bị ʊռɢ ȶɦư giai đoạn cuối lấy đi nước mắt của nhiều người.

Trong suy nghĩ của mọi người những đứa trẻ nhỏ thường rất vô tư vô lo, thậm chí chẳng đủ nhận thức để phân biệt phải trái hay nhận định những sự việc có thể sắp xảy ra. Tuy nhiên, nhiều đứa trẻ khi vừa mới sinh ra đã kém may mắn, ngay từ khi còn nhỏ đã phải có trách nhiệm phụng dưỡng và báo hiếu cha mẹ, khả năng tự lập dĩ nhiên sẽ phải cao hơn các bạn đồng lứa.

Mới đây MXH Trung lan truyền rộng rãi đoạn video ghi lại khoảnh khắc đứa trẻ nhỏ đang rửa chân cho mẹ tại một bệnh viện ở Hợp Phì, An Huy.

Qua video và thông tin đăng tải được biết một bà mẹ trẻ người Trung bị ung thư giai đoạn cuối hiện đang phải làm hóa trị trong bệnh viện, quá trình hóa trị khiến tóc rụng nhiều và trông người phụ nữ ấy rất mệt mỏi.

Bé 2 tuổi rửa chân cho mẹ bị υn‌ɡ tɦ‌ư gıai đoạn cuốı: Ngồi xổм dướı đất, cẩn tɦận kỳ cọ vì sợ mẹ đaυ

Ngồi trên giường bệnh với khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn, bé trai khoảng 2 tuổi đang cố gắng xoa dịu cơn đau cho mẹ bằng cách cẩn thận kỳ cọ đôi bàn chân bà.

Theo lời kể của bệnh nhân và người nhà, bà mẹ này bị ung thư vú giai đoạn cuối, do hoàn cảnh gia đình nghèo khó nên bà thường tự điều trị tại bệnh viện địa phương.

Sau những lần hóa trị cậu con trai 2 tuổi chính là người giúp mẹ rửa chân, tuy động tác không được thuần thục nhưng lại rất cẩn thận, cậu bé ngồi chồm hỗm dưới đất và nhẹ nhàng kỳ cọ đôi bàn chân cho mẹ.

Đoạn video bé trai 2 tuổi rửa chân cho mẹ bị ung thư giai đoạn cuối khiến cư dân mạng rơm rớm nước mắt và xót xa

Cư dân mạng người Trung xót xa trước sự hiểu chuyện của đứa trẻ tội nghiệp:

“Mẹ bị ung thư giai đoạn cuối không thể chữa khỏi trong tương lai, cậu bé thiếu thốn tình cảm khi còn nhỏ và sau này chỉ có thể tự lo cho bản thân, rèn luyện tính tự lập ngay từ bây giờ là việc tốt.”

“Cậu bé hiếu thảo là do cha mẹ dạy dỗ rất tốt, khi lớn lên chắc chắn sẽ là một người tốt.”

Xem Thêm: Cậu bé vừa nhập học lớp 1 đã phải xa trường cҺống cҺọi với bệnh uпg tҺư: ‘Bố ơi, khi nào con được đi học trở lại?’

“Bán non” cặp bò để đưa con ra Hà Nội chữa bệnh

Cho đến hôm nay, hơn 2 tháng trôi qua nhưng chị Nguyễn Thị Hương (SN 1985, trú xóm 11, xã Quỳnh Thanh, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An), vẫn chưa tin sự thật là đứa con trai 6 tuổi bị uпg tҺư ᴍáᴜ. Hung tin ấy khiến chị suy sụp tinh thần suốt thời gian dài.

“Cháu nó còn quá nhỏ nhưng lại phải mang căn bệnh ǫᴜáɪ áᴄ. Mỗi lần nghĩ đến con là tôi lại rơi nước mắt”, chị nghẹn ngào.

Chị Hương bên 6 đứa con thơ, trong đó có cháu Tình hiện đang bị uпg tҺư ᴍáᴜ.

Cháu Nguyễn Bá Tình (6 tuổi) là con thứ 5 trong số 6 người con của vợ chồng chị Hương. Gia đình đã nghèo lại đông con nên vợ chồng anh Nguyễn Bá Hưng (SN 1985) luôn động viên nhau trồng thêm lúa, hoa màu để nuôi các con ăn học, nên người.

Cách đây mấy năm, hai vợ chồng quyết định vay vốn ngân hàng để mua bò về chăn nuôi, phát triển kinh tế. Vậy mà, mới đây họ đành bán non 2 con bò để đưa con ra Hà Nội điều trị.

Trong nỗi xót xa, chị Hương kể: “Con tôi mới hào hứng nhập học lớp 1 được mấy tuần thì nay phải nghỉ để chữa bệnh. Mỗi khi nghĩ đến chuyện đó, lòng tôi lại quặn thắt”.

Sau đợt điều trị đầu, Tình được về nhà, do tác động phụ của thuốc nên cháu bé bị phù nề người

Anh Hưng kể lại rằng, con nhập học được 3 tuần, mỗi khi đi học về cháu cứ kêu đau bụng. Nghĩ con trẻ trong lúc đến trường chơi đùa, nghịch với chúng bạn bình thường nên hai vợ chồng không để ý. Chỉ đến khi con kêu đau nhiều ở vùng bụng thì họ mới đưa con lên bệnh viện tuyến huyện để khám.

“Hôm đó là ngày 1/10/2020, khi đưa con lên bệnh viện huyện thăm khám, tại đây bác sĩ chẩn đoán cháu bị thiếu ᴍáᴜ nên cho vào bệnh viện tuyến tỉnh điều trị. Nhưng khi vào bệnh viện ở TP. Vinh, (Nghệ An) nghe bác sĩ nói con bị uпg tҺư ᴍáᴜ, tôi như rụng rời chân tay. Nước mắt cứ thế chảy, trong khi thằng bé không hiểu chuyện gì”, anh Hưng đau đớn nhớ lại.

Để có tiền đưa con ra Hà Nội điều trị, vợ chồng anh Hưng quyết định bán 2 con bò. Đó là gia tài lớn mà vợ chồng anh vay mượn tiền từ ngân hàng để mua về nuôi. Dù không đành lòng bán rẻ nhưng đó là cách duy nhất để vợ chồng anh có tiền cứu mạng sống cho con.

Từ hôm đó, anh Hưng khăn gói theo ít đồ đạc để cùng con ra Hà Nội còn chị Hương ở nhà để chăm sóc 5 đứa con.

“Khi nào con được đi học lại?”

Câu hỏi đơn giản của cậu con trai khiến ruột gan anh Hưng như thắt lại. Anh Hưng cho biết, vì cháu nó còn nhỏ tuổi nên chưa ý thức được căn bệnh mình đang mắc phải.

Ngồi lặng lẽ, anh Hưng rơi những dòng nước mắt bảo: “Ai đến hỏi thăm cháu cũng hồn nhiên nói: “Cháu bị uпg tҺư”. Rồi tiếp tục ăn cây kẹo được người ta cho khiến tôi càng đau lòng hơn.

Để ra Hà Nội điều trị, cậu học sinh lớp 1 phải nghỉ học. Đã nhiều tháng nay cháu Tình trong tình trạng luôn phải nằm viện để điều trị vì căn bệnh uпg tҺư ǫᴜáɪ áᴄ.

“6 tuổi, cháu chưa hiểu chuyện gì cả, vậy mà, bệnh tật lại ập đến. Trong khi các bạn cùng tuổi đang hồn nhiên đến trường thì con tôi phải vào viện chống chọi với căn bệnh uпg tҺư. Mỗi khi nghĩ đến chuyện đó, lòng tôi lại quặn thắt”, anh Hưng tâm sự.

Dù đau đớn nhưng anh Hưng cũng tự động viên, an ủi bản thân và luôn khuyên con lạc quan, ăn khỏe, chơi ngoan để nhanh được về nhà còn đi học, đi chơi với chúng bạn.

Thương cậu bé 6 tuổi chống chọi với uпg tҺư.

“Mỗi lần con khóc, tôi cũng chỉ biết động viên cháu chơi ngoan. Mới đây, tôi đưa con về nhà chơi ít ngày sau khi kết thúc đợt phác đồ điều trị lần đầu. Do tác dụng phụ của thuốc khiến toàn thân cháu bị phù nề, về đến nhà nhiều người không còn nhận ra cháu nữa”, anh Hưng nói trong buồn bã.

Để có tiền lo thuốc thang cho con ngoài đồng ruộng, chị Hương còn chăn nuôi thêm đàn gà, riêng hai con bò vay tiền từ ngân hàng cũng đã bán để đưa con đi chữa bệnh.

Điều khiến chị Hương đau buồn hơn là không những con mình đang chống chọi với bệnh uпg tҺư mà ngay cả bố đẻ của mình là ông Nguyễn Văn Tươi hiện cũng đang phải chống chọi vì bệnh uпg tҺư. Liên tiếp những chuyện buồn ập xuống gia đình khiến chị đau lòng.

Cô giáo Hồ Thị Thủy, giáo viên chủ nhiệm của em Nguyễn Bá Tình cho biết, thời điểm mới nhập học, tôi có nhận ra sự khác thường của em Tình. Em trầm tính và tiếp thu chậm dù luôn được quan tâm sát sao. Đến khi nghe tin em bị bệnh, bản thân tôi và nhà trường rất buồn, lấy làm lo lắng cho cháu. Nghe tin chúng tôi đã đến thăm hỏi, động viên tinh thần trước khi em nhập viện. Hy vọng, em Tình sẽ sớm ổn định sức khỏe để trở về học cùng các bạn.