Bé gái 3 tuổi ngoan ngoãn ngồi yên ngoài phòng thi đợi mẹ suốt 3 tiếng, đến mức ngủ gục trên ghế

45

Dù tư tưởng hiện nay của xã hội có rất nhiều tiến bộ để giúp phụ nữ đỡ vất vả hơn tuy nhiên vẫn còn rất nhiều người vẫn phải gánh trên mình quá nhiều trọng trách. Đặc biệt khi họ làm mẹ, vừa phải lo công việc bên ngoài vừa phải lo gia đình, lo chăm sóc con, sẽ đặc biệt vất vả hơn khi không có ai giúp đỡ.

Thực vậy, mới đây trên các trang mạng xã hội Trung Quốc đang lan truyền nhanh chóng những bức ảnh về một cô bé 3 tuổi ngồi ngoài hành lang chờ mẹ đi thi.

Theo đó, sự việc này diễn ra ở Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc do ngày thi hôm đó là vào chủ nhật nên con gái được nghỉ học mà không thể nhờ ai chăm nên người phụ nữ này đành phải ôm con đi cùng trong ngày thi, để con gái bé bỏng ngồi ngoài hành vật vờ một mình suốt 3 tiếng đồng hồ.

Cô bé ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế trước cửa phòng mẹ thi, khung cảnh hành lang vắng lặng không một bóng người càng khiến nhiều người cảm thấy χóƚ χα cho 2 mẹ con.

Điều khiến mọi người thực sự bất ngờ là trong khoảng thời gian 2,5 tiếng đồng hồ mẹ em làm bài trong phòng thi em vẫn ở nguyên một chỗ, không chạy nhảy lung tung hay quấy khóc đòi tìm mẹ. Cô bé cứ ngoan ngoãn ngồi đó cho đến khi mệt quá nên đã lăn ra ngủ ngay trên chiếc ghế ngoài phòng thi của mẹ.

Nhiều người khi nhìn cảnh này không khỏi rơi nước mắt, cảm thấy thực sự ᴛộι ɴgɦιệp cho cô bé. Bên cạnh suy nghĩ em bé vô cùng ngoan ngoan, thương mẹ không để mẹ phiền lòng để làm bài thi thật tốt mà nghe lời một cách tuyệt đối, ngồi ngoan một chỗ.

Đối với người lớn để ngồi yên một chỗ trong khoảng thời gian 2,5 tiếng đồng hồ là một thách thức lớn, huống chi ở độ tuổi của em, vui chơi chạy nhảy, nô đùa nghịch ngợm là điều không thể tránh khỏi, thế mới thấy cô bé hiểu chuyện hơn bất cứ ai.

Cư dân mạng sau khi biết tới câu chuyện và hình ảnh này đều không khỏi khen ngợi đứa trẻ mới lên 3 nhưng đã hiểu chuyện. Bên cạnh đó cũng thể hiện sự ái ngại, lo lắng ngộ nhỡ trong thời gian trên bé gặp phải kẻ xấu.

Vợ мấᴛ khi mang thai đứa con thứ 9, người đàn ông 44 tuổi ở vậy gà trống nuôi 8 người con, đứa út vẫn khát sữa mẹ

Biết rằng con cái là lộc trời cho, tuy nhiên vấn đề kế hoạch hóa gia đình cần được tuyên truyền, giáo dục triệt để hơn nữa. Bởi thời đại hiện nay không còn là quan niệm “trời sinh voi trời sinh cỏ” mà là khi nào xác định lo được cho con cuộc sống đủ đầy thì hãy nghĩ đến việc sinh con. Đừng để đàn con nheo nhóc, thiếu thốn đủ bề.

Câu chuyện người đàn ông làm bố đơn thân nuôi 8 con sau khi vợ мấᴛ tại thôn Vũ Xá, xã Dương Quang, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên khiến nhiều người xôn xao, vừa thương vừa có chút ƌάng trάcɦ.

Đáng lẽ anh Nguyễn Văn Hách (44 tuổi) đã đã là ông bố 9 con. Nhưng 4 năm trước, khi vợ anh là chị Bích đang mang thai đứa con thứ 9 thì đã không may qυα ƌờι. Lúc đó ở tháng thứ 8 của thai kì, nhà đông con kinh tế khó khăn nên chị vẫn ra đồng làm cố. Trên đường về nhà, chẳng may chị bị ᴛrượᴛ cҺâɴ ɴɠã nhưng chị Bích lại giấu nhẹm đi, không dám nói ai. Đến mấy ngày sau, chị bị ƌαυ ɓụɴg ժữ ժội nên được người nhà đưa đi bệnh viện gấp.

Anh Hách tâm sự: “Lúc đó tôi chỉ nghĩ vợ sinh sớm, nhưng lên viện thì bác sĩ yêu cầu chuyển viện luôn, tôi mới biết vợ bị ɭưυ ᴛҺαι, không giữ được. Sau đó, vợ tôi được chuyển lên Hà Nội nhưng cũng kҺông ςứυ được cả mẹ lẫn con. Vợ мấᴛ bỏ lại tôi với 8 đứa con nheo nhóc bơ vơ”.

Sau khi mẹ мấᴛ, 8 đứa con của anh Hách dần trở nên ít nói, lầm lì hơn. Đứa nhỏ nhất lúc ấy mới 2 tuổi, vẫn khát sữa mẹ mà khóc cả đêm. Những đứa khác đang độ tuổi học cấp 1, vẫn thỉnh thoảng hỏi mẹ đâu mà anh như chết lặng.

Kinh tế trong nhà vốn đã khó, từ ngày vợ мấᴛ lại càng ᴛúɴg qυẫɴ hơn. Một mình anh lèo lái, bươn chải vừa làm cha làm mẹ chăm lo cho đàn con. Anh kể: “Mỗi bữa, nhà tôi tốn khoảng 2,5 kg gạo nấu cơm cho các cháu, và phải nấu vào nồi to mới đủ. Đồ ăn, những hôm nào lĩnh lương mới mua cho các cháu bữa thịt, còn không thì có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Còn có những hôm rau không có mà ăn thì các cháu ăn cơm với nước mắm. Nhà nghèo, thương con, muốn lo cho con đầy đủ như người khác, nhưng tôi cũng đành bất lực”.

Căn nhà cấp 4 hiện anh Bách đang sống cùng các con được anh em quyên góp, vay ngân hàng mới có được vì căn nhà cũ quá dột nát, bong tróc rất nguy hiểm: “Đáng ra tôi chưa có gan xây nhà mới đâu, nhưng anh em động viên bảo: ‘Tao vay hộ cho, khi nào có trả tao dần, chứ ở nhà cũ chết lúc nào không hay’, tôi mới xây lên được hơn 1 năm nay lấy chỗ cho các con trú mưa, trú nắng an toàn”.

“Nhà tôi được hộ nghèo, tiền học phí không phải đóng, nhưng tiền sách vở, và những khoản khác vẫn phải đóng. Nhưng nhà có đồng nào đâu, mỗi khi cô giáo đòi tôi cứ lì ra không đóng, cô giáo đòi suốt khiến mấy đứa chúng nó cũng buồn theo, về nhà đòi nghỉ học. Tôi cứ động viên con cố đi học rồi bố vay mượn đóng cho, rồi tối lại vắt óc suy nghĩ chẳng biết làm thế nào. Có đứa út một tháng tốn hơn 500 nghìn ăn ở trường là tôi bắt buộc cố phải xoay cho con”, lời tâm sự đắng nghét của ông bố 8 con.

Từng có người khuyên anh nên nghĩ chuyện đi thêm bước nữa nhưng ông bố 8 con không dám nghĩ đến. Gánh nặng lúc này rất lớn, chưa kể cưới người khác có khi còn khiến họ vất vả thêm chứ chẳng mang lại hạnh phúc.

“Tôi cũng nghĩ, năm sau thằng út vào lớp 1, để các anh chị nó đưa đi học, rồi tôi sẽ tìm việc gần nhà làm kiếm thêm thu nhập cho bố con cải thiện bữa ăn trước, sau đó mọi chuyện tính sau”. Hiện tại con gái đầu của anh đã lấy chồng, 3 người con kế xin nghỉ học giữa chừng vừa đi học nghề vừa làm để mai sau kiếm tiền phụ bố nuôi các em, 4 người con còn lại đang tuổi ăn, tuổi học.

Điều an ủi dành cho người bố đáng quý là các con rất ngoan, biết nghe lời và thương nhau. Anh tự hào mình là “ông bố quốc dân” vì chưa từng dùng ɾσι ƌάɴҺ ƌòɴ một đứa nào, đôi khi con qυậy pҺά là chỉ cần nghe bố mắng đã sợ. Nhìn các con, tuy cuộc sống quá cực khổ nhưng cũng ít nhiều an ủi để người đàn ông có thêm động lực.