Chàng trai bị trầm cảm vì tốt nghiệp thạc sĩ tại Anh, thông thạo 2 ngoại ngữ nhưng về Việt Nam vẫn thất nghiệp

890

Mặc dù có bằng tốt nghiệp tại những trường top nước ngoài, nhiều du học sinh khi về nước vẫn rơi vào tình cảnh thất nghiệp dẫn đến chán nản, thậm chí trầm cảm.

i du học là lựa chọn của rất nhiều học sinh bởi cơ hội được đổi đời khi được học tập, sinh sống, làm việc ở một chân trời mới, mang mục đích ở lại định cư hoặc kiếm được công việc phù hợp với mức lương cao khi về nước.

Mặc dù tương lai đầy triển vọng nhưng thực tế lại khiến nhiều người vỡ mộng khi về nước vì phải đối mặt với sự cạnh tranh với những sinh viên trong nước đầy kinh nghiệm, nắm bắt thị trường tốt. Tưởng chừng nắm mọi thứ trong tay: tốt nghiệp từ những trường top ở nước ngoài như Úc, Mỹ, Anh,… có hiểu biết rộng mở, kinh nghiệm sống khi ở nơi đất khách quê người nhưng du học sinh vẫn phải đau đầu trước cảnh thất nghiệp kéo dài, đi xin việc khắp nơi khi về nước nhưng không ai nhận.

Đó cũng là câu chuyện của một anh chàng du học sinh Việt tại Anh dưới đây:

“Anh trai mình đi du học ở Anh 4 năm (3 năm cử nhân + 1 năm Thạc sĩ) liên quan đến Tài chính kế toán. Anh ấy về nước mùa hè năm ngoái nhưng… tới bây giờ vẫn thất nghiệp.

Anh ấy đã kiếm việc miệt mài, về Việt Nam thậm chí còn đi học thêm tiếng Nhật nhưng vẫn không xin được việc, kể cả thực tập. Cứ được gọi phỏng vấn xong là rớt. Càng ngày thấy ông ấy càng chán nản, thất vọng và gầy đi rất nhiều so với hồi còn ở Anh.

Đỉnh điểm là anh ấy lại vừa chia tay người yêu. Chị người yêu xin được việc ở công ty lớn nên vô cùng bận, cuối tuần thì chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi cùng gia đình, 2 người ngày càng xa nhau và cuối cùng thì chia tay.

Có bằng thạc sĩ ở Anh, thạo 2 ngoại ngữ nhưng về Việt Nam vẫn thất nghiệp?

Mình thấy anh ấy dạo này bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm, thường nói nhảm, nói một mình. Tuần trước đi phỏng vấn với một công ty, người ta bảo anh ấy còn non kém và hơi hiền. Bị từ chối liên tiếp, anh ấy về nhà lăn đùng ra giường khóc hu hu như đứa con nít. Ba mẹ mình rất lo và buồn vì anh là con trai duy nhất trong nhà.

Mình cũng không hiểu tại sao anh không xin được việc. Anh ấy apply mấy job liên quan tới Tài chính, và còn cả mấy job không liên quan ví dụ như nhân sự nhưng cũng không có kết quả. Người ta nhìn CV thấy đẹp gọi tới phỏng vấn rồi sau đó trượt, cứ vậy lặp lại hoài. Nộp CV đủ các công ty từ lớn, trung bình tới nhỏ vẫn rớt.

Trước đây, anh là người vui vẻ, hài hước và lạc quan, nhưng có lẽ do thất nghiệp quá lâu nên bây giờ bắt đầu trầm cảm…”.

Chuyện du học sinh thất nghiệp khi về nước luôn là điều khiến nhiều người đau đầu, bàn tán suốt nhiều năm nay.

Trước thực trạng này, người ta cũng đã phân tích cả những lí do khách quan, chủ quan dẫn đến việc một du học sinh tài giỏi nhưng thất nghiệp khi về nước. Chủ yếu là những nguyên nhân chủ quan khi mang suy nghĩ có bằng cấp cao, kho kiến thức hàng đầu trong lĩnh vực chuyên môn, vậy nên mức lương phải gấp 2, gấp 3 lần so với những nhân viên bình thường.

Nhưng thực tế, những du học sinh dù có điều kiện học tập tốt nhưng so với những sinh viên đã và đang sinh sống trong nước, họ có nhiều kinh nghiệm hơn trong công việc và nắm chắc tình hình thực tiễn.

Bên cạnh đó, môi trường làm việc ở Việt Nam coi trọng tuổi tác và thâm niên, kinh nghiệm hơn khả năng khiến du học sinh cảm thấy khó có thể hòa nhập.

Nhiều du học sinh đối mặt với thất nghiệp kéo dài khi về nước

Ngoài ra, nguyên nhân khác khiến du học sinh khó khăn trong tìm kiếm việc làm là do không chịu đầu tư học hỏi kỹ năng mềm, nâng cao trình độ bản thân…

Mức thu nhập 8 – 10 triệu đồng/tháng với công việc làm trong nước chẳng thể so được với số tiền đã đầu tư cho việc học tập, sinh sống ở nước ngoài trong 4,5 năm trời. Chưa kể, cả tháng lương của công việc trong nước có khi chỉ tương đương với nửa tháng lương đi làm thêm ở nước ngoài khiến nhiều du học sinh dễ rơi vào trạng thái nản, sốc.

Sẵn mang những áp lực thất nghiệp, du học sinh còn đối mặt với nhiều áp lực vô hình khác từ người thân bởi những câu hỏi “lương tháng được bao nhiêu?”, hay sự xấu hổ trước bạn bè khi họ đều có công việc ổn định, thăng tiến từng bậc.

Tưởng chừng du học mở ra lối rẽ tươi sáng hơn, nhưng thực tế phũ phàng mang lại những áp lực, sự xấu hổ đè nặng khi mang “mác” du học sinh mà vẫn thất nghiệp.

Xem Thêm: Chàng xe ôm tốt bụng trả lại chiếc Vertu trăm triệu và cái kết

Câu chuyện về chàng trai 18 tuổi chạy xe ôm công nghệ nhặt được điện thoại Vertu chủ động tìm và trả cho người đánh rơi mà không cần nhận hậu tạ, sau đó được tặng khóa học nghề, đã lan tỏa mạnh thông điệp “cơ hội đến từ sự tử tế”.

Anh Võ Quốc Bình vui vì tìm lại được điện thoại, Đức vui vì trả tài sản cho đúng người

Theo tìm hiểu, chàng trai chạy xe ôm trả lại Vertu ấy là Dương Văn Đức (quê Vĩnh Long), vừa tốt nghiệp cấp 3 thì chuyển lên Sài Gòn sống cùng mẹ tháng trước. Đức muốn kiếm tiền sớm một chút để phụ mẹ nên chạy xe ôm công nghệ.

Tấm lòng “giàu có”

Sáng 10.11, trong lúc đón khách trước cổng Trường Nguyễn Bỉnh Khiêm (Q.1, TP.HCM), Đức nhặt được một điện thoại, bỏ vào túi và tiếp tục chở khách. Chạy xong cuốc xe, Đức mày mò mở được nguồn, xem lịch sử cuộc gọi để tìm chủ nhân chiếc điện thoại. Khi anh Võ Quốc Bình (Q.Thủ Đức) liên hệ lại, Đức xác minh rất kỹ: Khoảng thời gian làm rơi, ở đoạn đường nào, chiếc điện thoại màu gì, bao da trông ra sao… vì biết giá trị của điện thoại không hề nhỏ và “mình chỉ muốn hỏi thật kỹ càng để vật về đúng với chủ”.

Sau khi xác minh, Đức hẹn gặp anh Bình trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (Q.Bình Thạnh) trả lại điện thoại. Trước sự việc hy hữu này, anh Bình chia sẻ lại trên trang Facebook: “Chiếc điện thoại này bán lại cũng hơn 100 triệu chứ không ít. Nhưng em trai ấy đã không tham, chỉ mong trả lại cho người đánh mất. Có thể em ấy chưa nhiều tiền nhưng chắc chắn là đang sống rất giàu có! Khó khăn chỉ là nhất thời!…”.

Thỉnh thoảng Đức ghé qua quán phụ mẹ bán cháo

Đức không giấu được niềm vui: “Lúc nhặt được điện thoại, mình tìm cách liên hệ với chủ nhân liền mà không do dự hay là đợi tới chiều mới trả. Anh đó nhận được điện thoại vui lắm, mình cũng vui nữa. Mình chỉ nghĩ trả điện thoại rồi thôi, cuộc sống sẽ bình thường, không ngờ được nhiều người biết đến, cha mẹ thấy vậy nở mày nở mặt, thầy cô dưới quê cũng vui lắm”.

“Tánh nó thương người”

Do Đức không nhận bất kỳ hậu tạ nào nên hôm qua anh Bình bất ngờ tặng Đức một “cần câu”: Khóa học lái xe 6 tháng để lấy bằng và học chăm sóc ô tô (đồng, sơn, nội thất); khi rành nghề có thể làm việc tại công ty của anh hoặc làm lái xe, tùy Đức lựa chọn. Món quà bất ngờ này được cư dân mạng thả tim rào rào vì cho rằng đó là cái kết có hậu.

Trả lời Thanh Niên, Đức cho biết rất vui và sẽ học nghề chăm sóc ô tô trước, việc học lái xe có thể tiến hành song song. Đức cũng tính toán sẽ học trong khoảng thời gian rảnh và duy trì chạy xe ôm nên không lo lắng về chi tiêu.Kể về cậu con trai, bà Nguyễn Thị Thanh (45 tuổi, mẹ của Đức) tự hào: “Đức có tánh thương người lắm”.

Bà cho biết Đức còn một người anh trai khác cha đang học ngoài bắc. 7 năm trước, bà Thanh lên TP.HCM làm đủ việc kiếm sống; mỗi năm hai mẹ con chỉ gặp nhau vài lần. “Sắp thi tốt nghiệp cấp 3, Đức gọi điện nói với tôi là không thi đại học. Tôi bảo con cứ chọn cái nghề nào thật thích để học, mẹ ráng lo được, nhưng Đức nhất quyết không chịu. Con nói mẹ lo không nổi đâu vì còn anh hai nữa, để con đi làm sớm kiếm tiền phụ mẹ lo cho anh học”, bà Thanh kể.

Mỗi ngày, hai mẹ con rời nhà trọ lúc 4 giờ sáng. Đức chạy đón khách, còn bà Thanh bán cháo dinh dưỡng trên đường Đặng Chất (Q.8). Hôm nào Đức trả khách gần đó sẽ ghé qua phụ mẹ bán. Người mẹ nhớ chuyện: “Năm Đức học lớp 3, lần đầu tiên tôi cho con 2.000 mua quà bánh. Chiều đi học về con khoe chỉ uống nước 1.000 thôi và trong lúc mua nước thấy bà cụ ăn xin đáng thương quá nên con cho bà rồi”. Bà Thanh khi ấy không tin được con mình còn nhỏ mà đã suy nghĩ như vậy. Nhưng tính Đức là thế.

Vài ngày trước, Đức chạy xe về khuya rồi tâm sự với mẹ rằng con mà có tiền là con đi làm từ thiện cho mấy người vô gia cư sống ở dưới chân cầu, gầm cầu…