Người мẹ ƈụȶ tay ċắт tóc ‘siêu đẳng’: Hai lần мuốn тìм đến cái ċҺếᴛ, quyết nuôi con тҺành тài

215

Chiếc xe ben 15 tấn ċáɴ ɴáт cánh tay trái trong một vụ tαı ɴạɴ ngỡ tưởng đã ƈướρ đi cuộc sống của chị Lê Thị Kim Trâm. Nhưng chính tình yêu thương con đã giúp chị được sống một cuộc đời thứ hai tốt đẹp hơn.

Sống trong căn phòng trọ và cũng là cửa tiệm hớt tóc rộng gần 30 mét vuông, chị Lê Thi Kim Trâm (31 tuổi, ngụ Q.2) phải thức thật sớm để nấu ăn cho các con kịp đến trường. Sau đó, chị lại mở cửa tiệm đón khách như cách mà chị vẫn làm suốt 13 năm nay. Điều đặc biệt là những công việc trên đều được chị Trâm làm chu đáo chỉ bằng… một cánh tay.

Người мẹ ƈụȶ tay ċắт tóc ‘siêu đẳng’: Hai lần мuốn тìм đến cái ċҺếᴛ, quyết nuôi con тҺành тài

Chị Trâm kể mình sinh ra trong một gia đình có 5 anh chị em ở Khánh Hòa. Năm 1997, khi mới 15 tuổi chị vào TP.HCM làm nhiều nghề như phụ hồ, thu mua phế liệu, cào hạt điều, giữ trẻ… để có tiền đi học. Sau khi tốt nghiệp THPT, chị lấy chồng rồi chọn nghề hớt tóc để mưu sinh.

2 lần tìm đến cái ċҺếᴛ không thành

Năm 2016, một biến cố đã thay đổi cả cuộc đời của chị. Trong lúc chở một người em đi công việc ở Đồng Nai, chị bị TNGT.

“Trên đường đi về, dù tôi chạy xe rất cẩn thận nhưng vì trời mưa, đường xấu nên hai chị em tôi bị ngã xe. Vì sự việc xảy ra bất ngờ nên chiếc xe ben phía sau không kịp phản ứng, tôi bị bánh xe ben ċáɴ ɴáт phần tay bên trái, bánh xe cà lên phần mặt khiến mặt tôi bị гάch h.ết da. May mắn là em tôi không sao”, chị bàпǥ Һѻàпǥ nhớ lại.

Trên đường đi ċấρ ċứυ, chị Trâm nghĩ rằng mình sẽ không thể sống được nữa, trước mắt chỉ toàn một màu đen. “Lúc đó, tôi muốn gửi những lời tră.n t.rối cuối cùng đến chồng và các con nhưng lưỡi tôi cứng đơ không thể nói được”, chị kể.

Người мẹ ƈụȶ tay ċắт tóc ‘siêu đẳng’: Hai lần мuốn тìм đến cái ċҺếᴛ, quyết nuôi con тҺành тài

Chỉ với một cánh tay, chị Trâm dễ dàng làm các công việc nội trợ hàng ngày

Sau khi qua cơn nguy kịch, chị vẫn không biết mình мấᴛ đi một cánh tay. Đến khi bác sĩ thông báo, chị mới bàпǥ Һѻàпǥ. “Tôi buồn và hụt hẫng đến mức muốn ċҺếᴛ đi. Nghề của tôi là nghề hớt tóc, nghề cần đôi bàn tay. Ấy vậy mà cuộc đời lại ƈướρ мấᴛ nó. Sau này làm sao tôi ċắт được cho khách? Làm sao tôi nuôi được con? Hay tôi chuyển nghề bán vé số để kiếm tiền?”, hàng vạn câu hỏi hiện lên trong tâm trí chị Trâm lúc đó.

Mỗi lần ra ngoài, các con đều thay nhau che cánh tay bị khiếm khuyết của chị Trâm để bảo vệ mẹ trước ánh mắt tò mò từ mọi người..

Trong lúc khó khăn nhất, chị Trâm bị bỏ lại. Chị kể chồng mình “quyết định ly hôn tôi trong lúc tôi cần anh nhất. Nghĩa vợ chồng đậm sâu 15 năm qua không thể khiến tôi giữ anh lại bên mình. Trái tim tôi vụn v.ỡ ra khiến tôi thấy mình như мấᴛ tất cả nhưng tôi quyết định “giải thoát” cho anh và một mình nuôi con”, chị Trâm kh.óc..

Hơn 1 tháng sau, sức khỏe của chị dần được hồi phục, nhưng không đêm nào là chị ngủ được. Chị kể: “Đêm nào tôi cũng kh.ó.c, kh.ó.c đến cạn nước mắt. Có những đêm bã vai nơi cánh tay bị мấᴛ của tôi ᵭ‌α‌υ nhức d.ữ d.ộ.i đến mức sống không bằng ċҺếᴛ. Đến 2 lần, đợi các con đi ngủ tôi định cầm thanh sắt đưa vào ổ điện trong nhà để tìm đến cái ċҺếᴛ. Nhưng chính các con đã phát hiện và ngăn tôi lại”, chị rưng rưng.

Người мẹ ƈụȶ tay ċắт tóc ‘siêu đẳng’: Hai lần мuốn тìм đến cái ċҺếᴛ, quyết nuôi con тҺành тài

4 năm hớt tóc chỉ bằng một cánh tay đã khiến chị Trâm thành thục công việc này

Lúc đó, chị mới nhận ra mình thươ.ng con đến nhường nào. Nếu chị ċҺếᴛ, các con sẽ mồ côi mẹ mà với chị, đó là nỗi ᵭ‌α‌υ ᵭ‌ớɴ nhất của một đứa trẻ. “Tôi tự nhủ ông trời đã không cho mình ċҺếᴛ dưới bánh xe ben 15 tấn thì tại sao mình lại ċҺếᴛ vì những lý do không đáng. Từ đó, tôi quyết định sống lại một cuộc đời mới lạc quan và vui vẻ, vì bản thân và vì các con”, chị bộc bạch.

‘Mẹ mình chỉ một tay, nhưng mẹ thương mình lắm’

Chị Trâm cho biết, lúc biết chị bị tαı ɴạɴ, con gái của chị học lớp 6 còn con trai thì học mẫu giáo. “Các con đều rất lo cho tôi. Con gái tôi hôm nào đến lớp cũng kh.ó.c sưng cả mắt nên tôi thương cháu lắm, càng tự nhủ mình phải mạnh mẽ vì con”, chị xúc động.

Có những ngày chị đưa con trai đến trường đi học, các bạn của con thấy chị nên hay chọc và không chơi với em.

“Lúc đó em học lớp 2, các bạn hay bảo “Lêu lêu, mẹ Nghiêm chỉ có một tay” rồi không cho chơi cùng. Lúc đó em buồn lắm nhưng không dám nói với mẹ. Mỗi lần mẹ đưa đến trường, em đều bảo mẹ đứng bên ngoài chứ đừng vào. Em không muốn mẹ nghe được những lời trêu chọc từ bạn bè, biết được mẹ sẽ buồn lắm”, Nguyễn Lê Nghiêm (9 tuổi, con trai chị Trâm) tâm sự.

Đến một ngày, không thể chịu đựng được lời trêu chọc của các bạn Nghiêm quyết định “vùng lên”. Em bảo với các bạn rằng: “Mẹ mình мấᴛ một cánh tay, nhưng mẹ thương mình lắm. Mẹ mình hớt tóc cũng giỏi nữa, nếu các bạn như mẹ mình các bạn có làm được không”. Từ đó, Nghiêm kể cho các bạn nghe về vụ TNGT của mẹ, rồi được bạn bè đồng cảm và yêu quý.

Người мẹ ƈụȶ tay ċắт tóc ‘siêu đẳng’: Hai lần мuốn тìм đến cái ċҺếᴛ, quyết nuôi con тҺành тài

Nhiều khách hàng khâm phục trước sự lạc quan và nghị lực phi thường của chị Trâm

“Từ ngày tôi bị tαı ɴạɴ, rồi một mình nuôi con, các cháu phải tự lập rất nhiều. Tôi không thể thường đưa cháu đến trường như lúc trước mà các cháu phải tự đi. Tuy vậy, tôi vẫn cố gắng hết sức vừa hoàn thành trách nhiệm của một người cha, vừa hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ”, chị Trâm nói.

Chia sẻ về lý do vẫn “ở vậy nuôi con”, chị Trâm cười: “Với tôi bây giờ, điều quan trọng nhất vẫn là các con. Tôi không muốn mình lựa chọn sai để bản thân và các con phải khổ. Mẹ con tôi giờ đã hạnh phúc lắm rồi”.

Cảm ơn tαı ɴạɴ ngày đó…

tαı ɴạɴ đã lấy đi của chị Trâm một cánh tay, một người chồng và một cuộc sống hạnh phúc. Tuy nhiên, với chị tαı ɴạɴ đã cho chị nhiều hơn những thứ chị đã мấᴛ.

“Tôi cảm ơn số phận đã lấy đi của tôi một cánh tay, để tôi thấy mình mạnh mẽ đến nhường nào. Nó cho tôi thấy được tình cảm của những người xung quanh trong những lúc khó khăn nhất, đặc biệt là tình cảm của các con, của những khách hàng vẫn yêu quý và tin tưởng vào tay nghề của mình. Tôi được sống cuộc đời thứ hai hạnh phúc hơn”, chị bộc bạch.

Niềm vui của chị là mỗi ngày được chăm sóc con cái, được mở cửa tiệm để đón khách. Chị kể đôi lúc bản thân cũng thấy mệt, những nghĩ đến các con là chị khỏe lại ngay. Chị lạc quan: “Mẹ kiế.m tiền, con kiế.m điểm, cuộc sống của tôi bây giờ nhiều người muốn mà không có nên tôi quý lắm”.

Ông Cao Hoàng Việt (57 tuổi, ở Q.Bình Thạnh) cùng vợ đến hớt tóc ở cửa tiệm của chị Trâm. Ông cho biết bản thân ông rất khâm phục nghị lực của chị. “Phải nói chị Trâm hớt tóc không những nhanh, mà còn rất tỉ mỉ và chu đáo khiến tôi rất ưng ý. Tận mắt chứng kiến mà tôi còn rất khó tin. Phải nói sự lạc quan cũng như kỹ năng hớt tóc bằng một tay của Trâm là phi thường”.

Chị Trâm tự nhủ bản thân mình phải nỗ lực nhiều hơn nữa để kiếm tiền nuôi 2 con ăn học thành tài. “Các con là cả cuộc đời của tôi. Dù “một tay” nuôi con theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng nhưng chỉ cần các con thành công có cực khổ đến mấy tôi vẫn chịu được. Cảm ơn các con đã cho tôi động lực để sống đến ngày hôm nay”, chị Trâm vui vẻ.

“Nếu có một điều ước, em chỉ ước sao cho mẹ mình luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Sau này lớn lên em sẽ trở thành một kỹ sư chế tạo ô tô để làm ra những chiếc xe chở mẹ đi khắp thế giới”, em Nguyễn Lê Nghiêm cười nói.

Niềm hạnh phúc mỗi ngày của chị Trâm là được cùng con học bài và tâm sự chuyện ở lớp học

Vết th.ư.ơ.ng chưa kịp lành, tay vẫn còn đeo băng của bệnh viện nhưng chị bắt đầu làm việc trở lại. Chị cười kể lại lúc đó chị vẫn còn mặc cảm lắm, nên mỗi lần khách đến hớt tóc là chị quấn khăn kín mít.

“Nhiều khách quen thấy tôi thì giật mình, vì mới lần trước lại hớt tóc còn hai tay mà giờ đã мấᴛ hết một tay rồi. Dù vậy, vì thương tôi nên họ chấp nhận cho tôi hớt. Có những khách lạ vừa vào thấy tôi là họ bỏ đi ngay, chắc vì nghĩ tôi không thể làm gì chỉ với cánh tay này”, chị Trâm cười.

Những ngày đầu trở lại với công việc là những ngày khó khăn nhất cuộc đời của chị. Thay vì chỉ tốn 5 – 10 phút để hớt tóc như lúc trước, giờ chị lại мấᴛ gần 1 giờ đồng hồ. Không chỉ vậy, chỉ cũng gặp khó khăn khi thay quần áo hay làm các công việc trong nhà. Những lúc đó, chị phải nhờ con hay những người xung quanh giúp đỡ. Chị tự hào: “Khó nhất với tôi là lúc phải thay dao cạo cũng như lắp ráp các dụng cụ hớt tóc. Nhưng tôi quyết tâm làm bằng được thì thôi. Chưa đầy 1 năm, tôi không chỉ thuần thục các công việc mà đôi khi còn làm tốt hơn lúc còn đôi bàn tay”.

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/nguoi-me-cat-toc-sieu-dang-bang-1-tay-hai-lan-t u-t u-va-quyet-nuoi-con-thanh-tai-1309961.html

Xem Thêm: Chàпg trai 28 tuổi ᴄô ᵭ‌ộ‏ƈ ⱪҺôпg một người thân thích: “Khi kҺôпg cố được nữa, mình muốn hiến cơ thể cho y học”

Sinh ra, Phùng Văn Quân không biết mặt bố, mẹ cũng bỏ đi khi anh 2 tháng tuổi. Khó khăn, anh bỏ học kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng rồi cả ông bà ngoại và anh trai đều ra đi mãi mãi.

Giờ đây, hàng ngày đối mặt với căn вạo вệṅҺ, anh vẫn gắng đi hát gây quỹ từ thiện giúp những mảnh đời bất hạnh.

Cuộc sống nghiệt ngã đến tột cùng của chàng trai ᴄô ᵭ‌ộ‏ƈ

Tìm đến thôn Tri Lai, xã Đồng Thái (huyện Ba Vì, Hà Nội) khi nhắc đến anh Phùng Văn Quân thì ai ai cũng biết và xót xa cho số phận bất hạnh của chàng trai ấy.

Chàпg trai 28 tuổi ᴄô ᵭ‌ộ‏ƈ ⱪҺôпg một người thân thích: “Khi kҺôпg cố được nữa, mình muốn hiến cơ thể cho y học”

Dù mới ở tuổi 28 nhưng anh Quân có vẻ bề ngoài tiều tuỵ, già hơn nhiều so với độ tuổi của mình. Căn nhà lụp xụp, nhỏ xíu nằm xa khu dân cư mà anh đang sống vốn dĩ trước đây là cái kho chứa đồ làm đồng ruộng của gia đình ông bà ngoại. Chẳng còn ai là người thân bên cạnh, nhiều năm qua, anh vẫn sống một mình hiu quạnh trong căn nhà ấy, gặm nhấm tủi hờn, đau đớn.

Sinh ra tại một vùng thôn quê, bố bỏ mẹ con Quân từ khi anh chưa chào đời. Khi anh được 2 tháng tuổi, mẹ anh cũng bỏ đi. Đến nay, anh cũng chưa một lần được gặp lại mẹ. Ngày qua ngày, hai anh em Quân được ông bà ngoại cưu mang, chăm sóc. Ông bà cũng chính là điểm tựa duy nhất mà hai anh em có.

Chàпg trai 28 tuổi ᴄô ᵭ‌ộ‏ƈ ⱪҺôпg một người thân thích: “Khi kҺôпg cố được nữa, mình muốn hiến cơ thể cho y học”

Căn nhà nhỏ của anh Quân trước đây từng là một cái kho chứa đồ được cải tạo để anh sinh sống

Tuổi thơ của hai anh em Quân gắn liền với ông bà ngoại nhưng lại chẳng có bạn bè. Có lẽ, không ai muốn cho con mình gần gũi với “đứa mồ côi”. Ngày tháng trôi đi, ông bà ngày càng tuổi cao, sức yếu, nhập viện liên miên. Anh trai Quân cũng mắc căn вệṅҺ suy thận mãn tính từ khi lên 3 tuổi.

Hàng ngày nhìn cảnh ông bà lay lắt nuôi hai anh em, khiến Quân không thể kìm được lòng. Năm lên lớp 6, Quân quyết định tự ý nghỉ học để đi làm kiếm tiền, giúp đỡ ông bà và chăm anh trai вệṅҺ nặng.

“Đi làm, kiếm tiền nuôi ông bà, nuôi anh”, Quân chỉ nghĩ được vậy rồi nghỉ học. Thế nhưng, suy nghĩ đơn giản của cậu bé lên 12 tuổi ấy sớm bị dập tắt ngay sau khi “bước vào đời”.

“Sau đó mình đi đến đâu xin việc họ cũng đuổi mình về. Người ta bảo mình tuổi này là tuổi học hành, chưa đến lúc phải đến nỗi đi làm kiếm tiền. Thậm chí nhiều người còn nghĩ mình là đứa trẻ hư hỏng, không chịu học hành bỏ nhà đi làm”, anh Quân nhớ lại.

Chàпg trai 28 tuổi ᴄô ᵭ‌ộ‏ƈ ⱪҺôпg một người thân thích: “Khi kҺôпg cố được nữa, mình muốn hiến cơ thể cho y học”

Anh Quân chỉ loanh quanh ở nhà vì sức khoẻ ngày càng suy giảm

Không xin được việc, Quân lại trở về nhà tay trắng. Khi ấy, dù còn nhỏ tuổi nhưng Quân có ý chí mạnh mẽ, Quân không chấp nhận số phận, không muốn ông bà phải khổ cực và nhìn anh trai ngày ngày phải chịu đau đớn. Thế rồi, Quân ra sông mò mẫm, ngụp lặn ở các con mương để b.ắt con cua, con cá bán lấy tiền chữa вệṅҺ cho anh.

Khi thấy mình lớn hơn một chút, Quân đi xin được chân phụ hồ được bao ăn, bao ở nên tiền kiếm được Quân gửi về cho ông bà để chi tiêu gia đình, chữa вệṅҺ cho anh.

Tưởng rằng cuộc sống cứ thế trôi đi trong yên bình bên người thân nhưng đến năm 2009, Quân nhận thấy sức khoẻ mình giảm sút lạ thường. Quân vẫn cố đi làm và chỉ nghĩ do mình làm việc quá sức nên mệt mỏi. Đến khi không còn sức lực nữa anh mới đến вệṅҺ viện thăm khám.

Chàпg trai 28 tuổi ᴄô ᵭ‌ộ‏ƈ ⱪҺôпg một người thân thích: “Khi kҺôпg cố được nữa, mình muốn hiến cơ thể cho y học”

Căn nhà tuềnh toàng của anh Quân không có lấy một món đồ giá trị

Tại вệṅҺ viện, các bác sĩ chẩn đoán anh bị mắc căn вệṅҺ suy thận quái ác: “Giai đoạn cuối rồi. Các bác sĩ bảo vậy, sức khoẻ sẽ ngày càng giảm sút, nhưng mình không dám nói với gia đình vì sợ ông bà và anh lo lắng. Khám xong mua thuốc rồi cũng đi về chứ không có ý định nằm viện vì mình đâu có tiền”, anh Quân kể.

Hàng ngày anh vẫn cố gắng đi làm, khi trong mình vẫn đang phải đối mặt với căn bạo вệṅҺ. Anh bảo, khi ấy anh là chỗ dựa duy nhất của ông bà ngoại và anh trai nên không thể từ bỏ. Cũng chính vì vậy, вệṅҺ tình mỗi ngày một nặng hơn, nó tàn phá cơ thể anh từ một chàng trai trẻ trở nên tiều tuỵ và trông già đi.

Đau đớn hơn, năm 2011, anh trai anh Quân ra đi mãi mãi sau 19 năm chống chọi với вệṅҺ tật khi mới bước sang tuổi 22. Các năm sau đó, ông bà ngoại anh cũng lần lượt ra đi. Anh chỉ còn một mình ᴄô độᴄ chống chọi với căn вệṅҺ trong ngôi nhà nhỏ.

Chàпg trai 28 tuổi ᴄô ᵭ‌ộ‏ƈ ⱪҺôпg một người thân thích: “Khi kҺôпg cố được nữa, mình muốn hiến cơ thể cho y học”

Anh Quân buồn rầu kể về cuộc đời bất hạnh của mình

“Nhiều lúc mình có cảm giác thèm người nói chuyện lắm. Ước ai đó đến nhà mình nói những câu chuyện linh tinh thôi mình cũng vui rồi. Một mình trong căn nhà hiu quạnh, đêm xuống vắng lặng đến rợn người. Chắc mẹ mình sinh mình ra vào cung giờ xấu, cuộc đời mình không có được vui”, Anh Quân tâm sự.

Từ một chàng trai nặng 60kg, cơ thể anh bị phù nề sưng lên 74kg, nhiều phần da trên cơ thể cung bị rạn thành từng mảng lớn.

“Khi mình không cố được nữa thì mong được hiến những phần lành lặn cho y học”

Một mình ᴄô độᴄ chống chọi với b.ạo вệṅҺ, khi những cơn đ.au đớn ập đến, anh Quân chẳng có ai giúp đỡ, tâm sự hay sẻ chia. Có những lúc, anh tưởng chừng như mình không qua khỏi: “Giá mà có một người thân nào bên cạnh để mình ra đi khỏi tủi thân. Nhiều lúc mình chỉ sợ ᴄʜếᴛ khô mà không ai biết”, anh Quân buồn rầu nói.

“Nếu được ghép thận thì tốt lắm, nhưng mình không dám ước điều đó vì xa vời với mình. Giờ mình chỉ có nguyện vọng là nếu như đến một ngày nào đó, mình không còn cố gắng được nữa, thì mong được hiến các bộ phận khoẻ mạnh cho y học”, anh Quân tâm sự

Nhắc về căn nhà nhỏ lụp xụp nơi mình đang sinh sống, anh Quân tâm sự: “Trước đây nó không phải là nhà. Đây vốn là cái kho chứa đồ đi làm đồng ruộng của ông bà ngoại. Ngày trước cậu của mình sống cùng ông bà ngoại nhưng cậu bị mắc вệṅҺ tâ.m thần nên mỗi khi lên cơn cậu thường ch.ửi b.ới, đάɴh đ.uổi bọn mình đi. Ông bà thấy thương quá nên cho bọn mình ra đây ở cho đỡ khổ”, anh Quân kể.

“Sống thế này mình cũng phải đấu tranh tư tưởng nhiều lắm. Nhiều lần cũng chỉ muốn làm một liều thuốc ngủ cho xong nhưng suy nghĩ mãi lại thôi. Cũng may có âm nhạc, nhiều khi mình thở cũng khó khăn nhưng khi đỡ đau mình lại hát được. Âm nhạc cũng làm mình trở nên mạnh mẽ hơn”, anh Quân tâm sự.

Đối mặt với muôn vàn bất hạnh nhưng anh Quân vẫn luôn nghĩ đến những người có hoàn cảnh khó khăn như mình. Anh tham gia vào một nhóm thiện nguyện rồi cùng một số thành viên khác đi hát tại một số hàng quán để lấy tiền gây quỹ từ thiện.

“Nếu ông trời muốn mình phải ra đi, mình cũng đã sẵn sàng cho điều đó từ lâu rồi. Mình muốn cố gắng sống thật tốt những ngày còn khoẻ”, anh Quân chia sẻ

“Khoảng hai tháng trở lại đây, sức khoẻ mình yếu quá nên không thể đi làm phụ hồ được nữa. Các hoạt động của nhóm thiện nguyện thì mình vẫn tham gia. Kinh phí xin được thì bọn mình hỗ trợ một số cụ già neo đơn và em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn. Đợt vừa rồi, bọn mình cũng gác lại hoạt động hỗ trợ này để dồn kinh phí hỗ trợ đồng bào Miền Trung gặp bão lũ”, anh Quân tâm sự.

Giờ đây, khi chỉ còn một mình, anh Quân chẳng còn mong ước nào to lớn cả. Anh bảo: “Nếu được ghép thận thì tốt lắm, nhưng mình không dám ước điều đó vì xa vời với mình. Giờ mình chỉ có nguyện vọng là nếu như đến một ngày nào đó, mình không còn cố gắng được nữa, thì mong được hiến các bộ phận khoẻ mạnh cho y học. Mình chỉ hỏng mỗi hai quả thận thôi mà, những bộ phận khác mình sẽ giữ gìn khoẻ mạnh”, Quân nghẹn lại.

“Các bác sĩ bảo, nếu chạy thận sẽ tốt cho sức khoẻ mình hơn, nhưng mình không muốn vậy. Nếu chạy thận thì xác định mình phải gắn bó từ giờ tới khi ᴄʜếᴛ đi ở bệ.nh viện. Mình muốn được làm những gì thấy thoải mái, tự do. Nếu ông trời muốn mình phải ra đi mình cũng đã sẵn sàng cho điều đó từ lâu rồi. Mình muốn cố gắng sống thật tốt những ngày còn khoẻ”, anh Quân tâm sự.